trang mobile trang fb cong thong tin trang fb cong thong tin

HỒI KÝ 100 NGÀY TẬP KẾT CHUYỂN QUÂN TẠI CAO LÃNH

Cỡ chữ : A- A A+
Tập kết ở Cao Lãnh

Tình hình chiến trường khi Hiệp định Genève được ký kết và thời điểm ngưng bắn có hiệu lực

Đầu  tháng 7 năm  1954, tôi được  phân công  tham gia chiến  dịch  Phú  Châu  với nhiệm vụ chính là quản lý chiến  lợi phẩm và kết hợp công tác dân  vận giải thích  chính sách  của Đảng và Nhà nước với nhân dân  vùng địch tạm chiếm. Chiến  dịch này thuộc các xã ở hữu ngạn  sông Tiền của huyện Phú  Châu.  Trong  đợt này, ngoài  việc triệt  phá  một  số đồn  bót của địch, ta còn bắt được một trung đội trưởng  quân Hòa Hảo. Người này bị thương ở đùi. Khi bắt y, ta có thu  một  khẩu  súng,  một  đôi giày, một  đồng  hồ đeo tay. Ban chỉ huy chiến dịch sau khi nắm  tình  hình biết được y là em ruột  của đại đội Tươi, một  chỉ huy nổi tiếng của quân Hòa Hảo ở vùng này nên quyết  định  thả y bằng cách vận động người dân nơi đây lấy xuồng đưa y về chợ Tân Châu giao cho Hòa Hảo để thể hiện chính sách nhân đạo của ta. Trước đó khi y biết ta đang tìm chiếc quần cho y thì y tỏ rất chân thành đề nghị không  cần tìm nữa, được tha cho về là đội ơn lắm rồi. Trước khi chuyển xuống xuồng để về Tân Châu, y nhiều lần nói lời cám ơn Việt Minh và các vị chỉ huy chiến  dịch. Sau này nghe người dân ở Tân Châu nói lại rằng khi y về Tân Châu kể lại cho gia đình  và lính của Hòa Hảo nghe  là từ khi y bị bắt đến  khi được đưa về lại Tân Châu  đều được đối xử rất nhân đạo thì gia đình  y, những người lính của Hòa Hảo và nhân dân vùng địch tạm chiếm đều vui mừng  và ca ngợi chính sách nhân đạo của Chính  phủ  ta. Đêm đưa người lính Hòa Hảo về Tân Châu cũng là lúc lực lượng chiến  dịch được chuyển về hậu  cứ (xã Thường  Phước,  tả ngạn  sông Tiền) để rút kinh nghiệm, chuẩn bị các mặt cho những trận  tiếp theo.  Khi lực lượng của chiến  dịch chuẩn bị đầy đủ, chờ trời tối hẳn  sẽ sang sông để tiếp tục các trận  đánh tiếp theo  thì được tin đình  chiến  mọi người đều  sung  sướng  reo mừng  hô vang “Đình  chiến  rồi! Đình  chiến rồi!”. Thế là chiến  dịch đã kết thúc,  tôi lại lên đường  trở về đơn vị.

Về tới đơn  vị, được  biết  tôi và một  số bạn  cùng  lứa trong  cơ quan được  giao nhiệm vụ làm bất cứ việc gì mà các chú các bác trong  ban  tiếp quản thị trấn  Cao Lãnh yêu cầu. Lần đầu tiên tôi được giao nhiệm vụ: Sáng mai mang chiếc đèn măng-sông ra Cao Lãnh để các chú,  các bác trong  Ban tiếp quản làm việc ban  đêm,  vì trước khi rút chính quyền ngụy đã cố tình  gây khó dễ để nhà  đèn  không  hoạt  động  được  hòng  chứng  minh những điều  mà lâu nay chúng rêu rao rằng Việt Minh là “man rợ, dốt nát...”.  Hôm ấy, sau buổi cơm chiều, mấy anh  em mang chiếc  đệm  trải ở bờ sông  ngồi nói chuyện. Vì quá  phấn khởi, đứa này một chuyện, đứa kia một chuyện, không chuyện nào ra chuyện nào! Mãi đến khi nghe trên đường  có tiếng  kêu của  gà, vịt với tiếng  râm  ran  của  các bà đi chợ mới hay trời đã sáng. Thế là chúng tôi vội vàng cuốn chiếc đệm mang vào cơ quan, sau đó tôi vào xách chiếc đèn măng-sông chuẩn bị sẵn  từ chiều  hôm  qua  mang ra chợ Cao Lãnh  giao cho các chú,  các bác. Đây là lần đầu  tiên tôi được biết chợ Cao Lãnh.

Lúc này Cao Lãnh coi như tạm giải phóng, cư dân có người rất phấn khởi, cũng có người vẫn còn  nghi  ngờ vì thấy  cán  bộ chiến  sĩ ta không  giống  như  Việt Minh  mà  bọn  địch  đã tuyên truyền nào là ốm yếu xanh xao như ma, người thì đầy lông lá, thậm chí có người còn có đuôi.  Lúc này lãnh  đạo cho mở cửa nhà  của thầy thuốc Lư mà đại đội 10 của quân Hòa Hảo chiếm làm trụ sở và giam cầm, tra tấn cán bộ, chiến  sĩ ta và đồng  bào yêu nước bị họ bắt,  còn lưu lại như  vết máu  ở vách, sàn nhà  và những dụng  cụ tra tấn  còn để lại, nhất là hình người  bị thiêu  sống  còn  in trên  nền  nhà.  Qua đó dân  chúng thấy  hành động  tàn  ác của  giặc, những điều  chúng tuyên truyền dân  không  còn  tin nữa  và càng  thiện cảm  hơn với cán bộ Việt Minh.

Một trăm  ngày quản  lý Cao Lãnh

Trong 100 ngày ngắn ngủi quản lý Cao Lãnh, Tỉnh uỷ và Uỷ ban Kháng chiến Hành chính tỉnh  Long Châu  Sa hết sức bận  rộn,  vừa bàn  chủ  trương  vừa chỉ đạo thực  hiện  nhiều việc quan trọng  như: Sắp xếp bố trí người đi tập kết để đào tạo thành cán bộ quản lý khi nước nhà  thống nhất, số nào  ở lại làm nòng  cốt lãnh  đạo  nhân dân  đấu  tranh buộc  địch  thực hiện  Hiệp định  đã ký kết.

- Khi ra Cao Lãnh, việc đầu tiên là đi xem mộ thân sinh Bác Hồ. Chủ trương  của Tỉnh uỷ và Uỷ ban Kháng chiến  Hành chính Tỉnh xây lại mộ cụ Phó bảng cho tươm tất, khi ta rút đi sẽ bàn giao cho chính quyền Pháp, tạo lòng tin cho người dân với ngày thống nhất đất nước.

Việc xây mộ được giao cho Tiểu đoàn 311 thực  hiện.  Trong  một  thời gian rất ngắn,  với sự nhiệt tình giúp đỡ của nhân dân xã Hòa An, ngôi mộ được xây dựng rất khang  trang.  Mộ xây xong, lãnh  đạo  Tỉnh, đơn  vị thi công cùng  đông  đảo  bà con làm lễ Tạ mả theo  phong tục. Trong thời gian ta quản lý thị trấn Cao Lãnh, hằng ngày có nhiều người đến thăm viếng.

- Công trình thứ hai ta xây để biểu  thị sự hy sinh  cao cả của anh  hùng  liệt sỹ hy sinh  vì Tổ quốc  luôn  được  Đảng,  Nhà nước  và nhân dân  đời đời ghi nhớ  đó là “Đài Chiến  sĩ”. Vị trí Đài Chiến  sĩ được  đặt  tại khoảng trống  trước  mặt  nhà  Mười Chuyển, ở trung tâm  thị trấn  Cao Lãnh, gần đầu  cầu bên  Mỹ Trà sang Hòa An nơi đông  dân  cư qua lại. Công trình này cũng do anh  em trong  Tiểu đoàn 311 thi công. Đài Chiến  sĩ được xây tô và trang  trí rất chỉn chu tại vị trí khoáng đạt, tạo nên  sự tôn nghiêm, người dân qua lại chiêm ngưỡng Đài Chiến  sĩ với tấm  lòng tôn kính.

- Nhà máy đèn, các chú bác lãnh đạo Tỉnh, đã điều động một bác cán bộ trước đây từng làm công cho nhà  đèn  thời Pháp  thuộc về phụ  trách  với quyết  tâm  đảm  bảo nhà  máy vận hành không  bị trục trặc. Một mặt,  ta đấu tranh buộc  Pháp  phải  đem  trả lại máy phát điện chính bị chúng chở đi, một  mặt  cho người xuống  Sa Đéc mua  đầy đủ phụ  tùng  cần  thiết để sửa chữa.  Nhờ vậy 100 ngày quản lý thị trấn  Cao Lãnh nhà  máy vẫn bảo đảm  ánh  sáng cho dân,  nên  bà con rất có thiện cảm,  phấn khởi và tin tưởng.

Trong  biên  bản  bàn  giao thị trấn  Cao Lãnh  cho  chính quyền Pháp  đều  có ghi tên  ba công trình trên.

Một việc không  thể thiếu là đổi tiền.  Đây là việc mà lãnh  đạo  tỉnh  rất quan tâm  và chỉ đạo  phải  làm  khẩn  trương  và chu  đáo  không  để thiệt  hại  cho  người  dân  ở vùng  kháng chiến. Trong  vùng  kháng  chiến  thời  ấy có hai loại tiền,  một  là tiền  Đông  Dương,  một  là tiền  Cụ Hồ. Việc đổi tiền  khi ấy rất đơn  giản, chỉ có cán  bộ, nhân viên Ban Kinh tài Tỉnh phụ  trách. Địa điểm  là nhà  dân  vùng phụ  cận thị trấn  Cao Lãnh mà cơ quan Ban Kinh tài ở nhờ.  Công việc cũng  hết sức thuận lợi, sau khi thông báo bà con lần lượt mang tiền đến đổi, không  cần bất cứ thủ tục gì, khi dân nộp tiền Cụ Hồ chúng tôi nhận bao nhiêu thì trao lại số tiền  Đông  Dương  tương  ứng, cứ được  một  số lượng nhất định  thì ghi số liệu và hai người trong  đó mang ra bờ sông trước nhà  đốt huỷ. Mọi công việc tiến hành rất thuận lợi, thời ấy lãnh  đạo và nhân viên đều  đồng  tâm  hiệp  lực, hoàn toàn  tin tưởng  lẫn nhau, cụm từ “tham ô, hối lộ” không  bao  giờ xuất hiện  trên  văn bản  cũng  như  trong  sinh  hoạt  hằng ngày của cơ quan. Với tinh  thần ấy, chỉ trong  một  tuần mọi việc được hoàn tất, nhân dân phấn khởi, anh  em trong  cơ quan thì tiếp tục công việc của mình, người nào được bố trí ở lại thì sẵn sàng để nhận nhiệm vụ mới, người nào đi tập kết thì chuẩn bị hành trang  để đi, nhưng không  ai có kinh nghiệm, chỉ được thông báo bây giờ là mùa  mưa bão, phải  chuẩn bị lương khô và nước uống để dùng  khi gặp bão tàu không  cặp bến được. Lương khô là gạo rang và bánh tổ, nước chỉ cần cái bình  tong là được. Lương khô có các mẹ các chị chủ nhà giúp, bình  tong cũng  dễ tìm, mọi việc cho chuyến đi nhanh chóng hoàn tất.

Tình cảm thân  thương và cảm động

Những  ngày tập  kết tại Cao Lãnh,  cha  mẹ,  anh  em từ Sài Gòn và các nơi khác  về họp mặt, đoàn tụ rất đông vui. Tùy từng hoàn cảnh của mỗi gia đình  mà có cảnh sum hợp khác nhau nhưng đều chung một  ý nghĩ gia đình  đoàn tụ đông  vui và cầu mong  người ra đi vui vẻ, mạnh khỏe,  trở về đông  đủ, người  ở lại sát cánh cùng  nhân dân  đấu  tranh buộc  địch sau hai năm  thực  hiện  tổng  tuyển cử thống nhất đất  nước.  Có gia đình  thăm một  lần, có nhiều gia đình  thăm nhiều lần. Cơ quan tôi có một  đồng  chí, gia đình  vào thăm lần đầu, nghĩ  rằng  người  em ở bưng  biền,  nên  ngoài  các thứ  như  quần áo, quà  bánh,... còn  đóng cho đồng  chí một đôi ủng da loại tốt để phòng rắn độc (vì gia đình  có tiệm đóng  giày ở Sài Gòn). Khi biết sẽ không  còn cảnh như  trong  chiến  tranh ở bưng  biền,  lần này lại cho anh một  đôi giày loại tốt mà chúng tôi chưa  bao giờ mơ đến.

Có gia đình  một đồng chí bộ đội vào thăm. Tại đơn vị, sau khi tay bắt mặt mừng  hỏi han đủ thứ, đại diện  gia đình  gặp Ban Chỉ huy đại đội đề nghị cho gia đình  chiêu  đãi toàn  đại đội một bữa bánh hỏi thịt quay. Lãnh đạo đơn vị thấy đây là quan hệ tình cảm gia đình thân yêu vừa là tình  cảm  tiền  tuyến hậu  phương như  Tố Hữu đã viết thành thơ: “Bầm thương con thương  luôn  đồng chí/Bầm quý con quý cả anh  em”, nên  lãnh  đạo  đơn  vị vui vẻ nhận lời và cử người cùng  gia đình  đi mua  một  con heo quay,  một  thúng giạ bánh hỏi và gia vị cần thiết  kèm theo  để đơn vị vui liên hoan mừng  những người con chiến  thắng trở về.

Nhưng  cũng có hoàn cảnh hết sức cảm động: một bà mẹ nghèo ở vùng kháng  chiến  đến thăm con trai, mang theo  15 đồng  và ghé tai con nhỏ  to rằng: “Má chỉ có 15 đồng,  muốn mua  cho con cái khăn  choàng tắm  để quấn cổ cho đỡ lạnh,  lại muốn con có tiền  xài như anh  em, vậy con chọn, nếu  lấy khăn  thì má đi mua”.  Người con rất thương mẹ, biết hoàn cảnh khó khăn  của  gia đình  nên  thưa  với mẹ  rằng:  “Má cất đi để xài, con  có đơn  vị như anh em khác”. Người mẹ thì muốn cho con cái gì đó dù rất nhỏ,  nhưng là tấm lòng của mẹ dành cho con, còn người con thì thương người mẹ nghèo dù biết rằng đó là tấm  lòng của người mẹ dành cho mình nhưng không  nhận và động  viên mẹ rằng con còn có nhiều anh em khác. Cảnh  hai mẹ con nghèo nọ ám ảnh  tôi mãi, không  biết ngày thống nhất hai mẹ con có được sum  họp  không!

Một hôm,  một anh bạn cùng cơ quan với tôi, gặp tôi giữa phố reo lên: “Bảo Hương! Mấy hôm  nay mình tìm cậu quá trời mà không thấy đâu, má mình ở Sài Gòn vô thăm, cho mình một ít đồ đạc và 2000 đồng,  không  thấy cậu đâu, mình xài gần hết, bây giờ chỉ còn lại mấy trăm  đồng,  tụi mình đi ăn hột vịt lộn uống  lave”. Thế là chúng tôi cùng  đi. Vào quán anh bạn  móc  mấy  trăm  đồng  trong  túi ra để trên  bàn  và nói  còn  bấy nhiêu xài hết  thôi.  Lúc nhỏ khi đi xem đá banh các anh tôi nhường cho một cắc (10 xu) để ăn hột vịt lộn nên  quen còn lave chưa biết, nhưng thỉnh thoảng có uống  rượu đế với khô cá lóc với mấy anh bạn là chiến  sĩ đặc công của Tỉnh đội Long Châu Sa. Nay được ăn hột vịt lộn uống  lave ngon  quá, ăn nhiều đến  mức hột vịt không  kịp nguội,  phải  bỏ vào thùng nước đá cho mau  nguội,  ăn uống  đã đời, tính  lại tiền vẫn còn, nên  mỗi người lấy một  gói Côtáp  cho hết tiền. Một trăm  ngày tại Cao Lãnh, chứng  kiến nhiều cảnh hết sức cảm động: cha mẹ thương con  thương cả anh  em đồng  chí của  con.  Cha mẹ gia đình  hết  lòng chăm sóc người  con bao năm  gian khổ trong  chiến  tranh. Bạn bè cũng  gian khổ hết lòng với nhau khi có điều kiện tận hưởng  niềm  vui; người mẹ nghèo hết lòng với đứa con thân yêu, và tấm lòng hiếu thảo  của  con  đối với người  mẹ  nghèo. Thật  là một  bức tranh tuyệt  đẹp  cho  xã hội nhân văn thời đại mới.

Cuộc mít tinh  có một  không  hai

Chủ  trương  của  lãnh  đạo  Nam  Bộ và tỉnh  Long Châu  Sa đã mua  hơn  5 công  lúa sạ đã ngang  đầu gối để dựng lễ đài tổ chức mít tinh  kỷ niệm  ngày 02 tháng 9. Buổi chiều  ngày 02 tháng 9 trời đổ cơn mưa rất to, nước ngập  cả đám  ruộng. Chiều tối nước rút, cuộc mít tinh tiến hành đúng kế hoạch. Lễ đài, và vòng quanh hàng rào được chiếu sáng bằng một số bóng đèn máy phát điện của Đài vô tuyến điện của tỉnh. Bác Sáu - thầy giáo Phan Văn Thà, nguyên Phó Chủ tịch Uỷ ban  Kháng chiến  Hành chánh tỉnh  Sa Đéc, sau là Uỷ viên Uỷ ban  Kháng chiến  Hành chánh tỉnh  kiêm Trưởng ban  Kinh tế Tài chính Long Châu  Sa - đọc diễn  văn.

Cuộc  mít  tinh  về hình thức  hết  sức giản  đơn  nhưng hiệu  quả  vô cùng  to lớn. Trên  lễ đài không  có chủ tịch đoàn, chỉ có một  bóng  đèn  đủ để diễn  giả đọc diễn  văn. Một người trong  Ban Tổ chức  tuyên bố lý do cuộc  mít tinh  đồng  thời giới thiệu thầy  giáo Phan  Văn Thà nguyên phó chủ tịch tỉnh  Sa Đéc, Uỷ viên Uỷ ban Kháng chiến  tỉnh  Long Châu Sa đọc diễn  văn. Sau tiếng  vỗ tay của hàng  ngàn  nhân dân  thị trấn  Cao Lãnh và nhân dân  các xã lân cận, có cả một số người dân ở nơi khác đến. Thế là cuộc mít tinh  bắt đầu. Khi thầy Thà đọc diễn  văn, ở dưới hàng  ngàn  người dân  đều  im lặng lắng nghe.  Do máy phát điện  quá cũ nên  thỉnh thoảng mất điện, cuộc mít tinh phải tạm ngưng,  nhưng đồng bào vẫn hết sức nghiêm túc chờ tiếp tục.

Cuộc mít tinh  rất uy nghiêm, lễ đài trang  trí rất đơn sơ, ở sân khán  giả càng đơn giản vì không  có bất cứ chỗ ngồi nào,  toàn  bộ mọi người đều đứng  nhìn về lễ đài để nghe  những lời thiêng liêng về ngày quốc  gia độc lập, một  điều  có lẽ là độc nhất vô nhị  cả thế  giới là những người dự mít tinh  không  chỉ đứng,  mà đứng trên  lớp bùn  lút mắt  cá hơn mấy tiếng đồng  hồ, với lòng tự nguyện. Vì sau một  trận  mưa  rất to, nước  đã rút nhưng đất  còn ướt, người vào dự mít tinh  rất đông,  giẫm qua  giẫm lại nên  mặt  ruộng trở thành bãi bùn.  Một điều  có thể  khó gặp trên  thế  giới là những người  vừa trong  buổi  mít  tinh  ra, chân người nào  cũng  bị bùn  bám  đến  mắt  cá, bùn  bắn  đến  áo, thậm chí cả trên  mặt,  nhưng trên  mặt người nào cũng  rạng ngời nụ cười đầy mãn  nguyện.

Tôi cùng  anh  Nhật,  bạn  cùng  cơ quan, là con  ông Hội đồng  Vị ở xã Tịnh  Thới, huyện Cao Lãnh đang  đứng  ở bờ ruộng vừa nói chuyện vừa quan sát những người dự mít tinh  ra về vì anh  Nhật  đang  chờ cô em gái trong  số những người dự mít tinh.  Bỗng một  cô gái độ  17 tuổi mặt  mày sáng sủa, đến  chào  hai chúng tôi. Anh Nhật  liền giới thiệu:  “Đây là Rạng Đông, em gái mình”. Rạng Đông vui vẻ cúi chào  rồi dắt đứa cháu  ra về. Còn lại hai chúng tôi, anh  Nhật  rất chân thật  tận  đáy lòng nói với tôi: “Các cậu (vì cùng  lứa với Nhật  ngoài tôi còn mấy người nữa)  cậu nào  hứa hôn  với Rạng Đông  đi”. Sau này cứ mỗi lần nhớ  câu nói của Nhật,  trước mắt lại hiện  lên gương mặt trẻ trung xinh tươi, nhất là vài vết bùn  nhỏ trên đôi má làm tăng thêm vẻ đẹp hồn nhiên và duyên dáng  của cô gái vùng quê Cao Lãnh nổi tiếng  khéo  tay mến  khách này. Rất tiếc, lâu nay tôi không  tìm được tin tức người bạn thân tên Nhật  này và cô em gái ngây thơ ngày trước tôi gặp.

Bàn giao Cao Lãnh sau 100 ngày quản  lý

Sáng sớm,  xung quanh nhà  hội Mỹ Trà1, đơn  vị vũ trang  cuối  cùng  của  ta được  bố trí chặt  chẽ  để báo  về phái  đoàn của  hai chính phủ.  Cổng  vào nhà  hội Mỹ Trà một  bên  do một  chiến  sỹ Quân  đội Nhân dân  Việt Nam  trong  bộ quân phục kháng  chiến, chân mang dép cao su, đầu đội nón  nan  có bọc vải và lưới để ngụy trang  khi đánh giặc, nghiêm trang và thân thiện với người qua  lại. Đối diện  là một  tên  lính quen thuộc trong  bộ quân phục mà dân  thường gọi là lính Bảo hoàng. Trong khi chờ đợi phái  đoàn của hai chính phủ  vào nhà  hội Mỹ Trà để họp  bàn  giao, trước cổng vào nhà  hội, lính gác hai bên  vẫn đứng  trước cổng, dân  chúng qua lại bình  thường, trẻ con hiếu  kỳ đến  xem. Khi chiến  sĩ ta vui vẻ chào các em, các em cũng vui vẻ tiến gần các anh nói chuyện, càng về sau các em đến càng đông hơn.  Không  khí vui vẻ thể  hiện  tình  cảm  quân dân  phát triển  một  cách  hết  sức tốt  đẹp. Nhiều  người dân  đứng bên đối diện cổng nhà  hội Mỹ Trà nhìn sang đều thể hiện  niềm  vui trên  khuôn mặt  của mọi người. Đối diện  là anh  lính Bảo hoàng cũng  trang  phục chỉnh tề cảm thấy lẻ loi nên  vẫy gọi các em, nhưng các em đều lảng tránh, không  em nào đến  gần. Cảnh trước cổng nhà hội Mỹ Trà tiếp diễn đến khi phái đoàn sắp vào nhà hội. Khoảng hơn 9 giờ, chiếc  máy  bay trực  thăng đáp  xuống  khoảng trống  phía  sau  nhà  hội Mỹ Trà trong sự bảo vệ của đơn  vị quân đội bố trí quanh đó. Đoàn  đại diện  Chính  phủ  Pháp  do một  sỹ quan người Pháp  dẫn  đầu.  Phái đoàn ta do một  viên sỹ quan quân đội ta dẫn  đầu.  Thành phần cụ thể của cả hai Phái đoàn tôi không  được biết, chỉ biết chú Châu  Ngọc Huê là phó Văn phòng Uỷ ban  Kháng chiến  Hành chính Tỉnh  làm phiên dịch.  Sau đó nghe  chú  Huê báo cáo lại với lãnh  đạo là mọi việc đều suôn sẻ, trong  biên  bản  bào giao có ba công trình là: Nhà đèn  được  sửa chữa  bảo  đảm  vận hành bình  thường, và hai công  trình mới là Đài Chiến  sĩ và Khu mộ cụ Phó bảng.

Sau khi bàn  giao xong, chúng tôi rút  ra phía  ngoài  cầu Cái Tôm để chuẩn bị sáng  mai ra cầu bắc Cao Lãnh xuống  tàu ra Bắc. Hơn 19 giờ ngày hôm  ấy tôi có quay  lại Trung  tâm  chợ Cao Lãnh để mua  trứng  vịt. Quang  cảnh lúc bấy giờ có thể gọi là rất đìu hiu vì không có nhà  nào có đèn điện,  ở trước cửa chỉ có đèn dầu nhỏ,  cửa mở he hé. Tôi hỏi vì sao vắng thế, chủ nhà nói phần lớn là đã rút vô đồng hết rồi. Trên đường trở lại cầu Cái Tôm tôi đang nghĩ miên  man  về cảnh đìu hiu buổi  tối tại trung tâm  thị trấn,  thì đoàn xe nhà  binh  Pháp chở lính vào tiếp quản Cao Lãnh, gầm rú vượt qua cầu Cái Tôm để lại mùi khét dầu mỡ của đoàn xe, khiến  tôi nghĩ  tới cảnh sống ngày mai của cán bộ và đồng  bào dưới chế độ thực dân  Pháp  và chính phủ  bù nhìn tay sai của chúng mà lòng tôi cảm giác bùi ngùi khó tả.

Sáng hôm  sau, đơn vị tôi chuyển ra bến bắc Cao Lãnh chuẩn bị xuống tàu chuyển quân. Đến cầu bắc độ hơn một tiếng đồng hồ thì chiếc tàu đổ bộ LCM của quân đội Pháp đến đón chúng tôi. Đơn vị bộ đội và cán bộ cuối cùng chúng tôi nhanh chóng xuống tàu và tách bến. Tàu chạy xuôi. Không bao lâu sau thì rẽ vào vàm Kỳ Hôn theo  kênh  Chợ Gạo thẳng ra cửa Cần Giờ. Đến cửa biển,  có người chỉ vào chiếc  tàu  đậu  ở phao số 0 và nói đó là chiếc  tàu Kilinski của Ba Lan sang giúp ta chuyển chuyển quân ra miền  Bắc. Chiếc LCM cập vào tàu Ba Lan, chúng tôi nhanh chóng sang  tàu  lớn. Tôi nhớ  không  rõ, hình như  hơn ba ngày là ra tới Thanh Hóa. Tại bãi biển  Sầm Sơn của tỉnh  Thanh Hóa, chúng tôi được Đảng, Chính phủ  và nhân dân  tiếp đãi rất chu đáo, ấm áp tình  cảm Bắc, Nam một  nhà.

Trần Bảo Hương

Giới thiệu Cổng Thông tin | Quảng cáo | Sơ đồ
Đơn vị quản lý: Văn phòng UBND Tỉnh
Trụ sở: số 12, đường 30/4, phường 1, thành phố Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp
Điện thoại: 0277.3851431 - 0277.3853744, Fax: 0277.3851615, Email: banbientap@dongthap.gov.vn
Số lượt truy cập: